Nhảy đến nội dung

SỰ TRỖI DẬY CỦA ERIN MAW

by Sarah Shortt

erin-maw
erin-maw

Chào Erin! Chị đang làm việc tại phòng Marketing của Les Mills International. Vậy một ngày làm việc điển hình của chị như thế nào?

Erin Maw: Tôi sẽ đến văn phòng trong khoảng 8 đến 9 giờ. Công việc của tôi được chia làm hai: lớp nhóm và marketing. Về marketing, tôi làm việc với đối tác của Les Mills, phụ trách quan hệ đối tác với Reebok. Với nhiệm vụ còn lại, tôi làm những công việc liên quan đến sáng tạo cho LES MILLS GRIT, và bộ môn mới của chúng tôi, CONQUER và CEREMONY. Việc dành cho những bộ môn này chưa bao giờ hết: sắp xếp nhạc, chuẩn bị các bài tập, nghiên cứu các động tác.

 

Chị chuyến đến Auckland từ Nam Đảo New Zealand vài năm trước đây. Vậy làm thế nào để tạo dựng những mối quan hệ mới tại Auckland?

Tôi may mắn vì nhờ gym, tôi chuyển đến và ngay lập tức quen biết rất nhiều người. Nhưng tôi vẫn chưa có nhiều chị ngoài phòng gym lắm. Lý do chính đó là do tôi siêu bận nên không có thời gian gặp gỡ những ai khác ngoài đồng nghiệp và chị bè tại phòng gym.

 

Chị có hay gặp gỡ các huấn luyện viên Les Mills khác không?

Rach [Newsham] và tôi sống cùng khu phố nên chúng tôi gặp nhau thường xuyên. Thường thì cứ tối thứ 7 tôi sẽ nhảy sang nhà cô ấy với một chia rượu, chân đi một đôi ủng, mặc bộ đồ pyjama và khoác một cái áo len. Tôi hay đùa mình là một chiếc xe buýt tổ chức tiệc di động - mà chỉ mất có 30 giây là đã đến nơi rồi. Đó chính là "tục lệ" của tôi vào mỗi thứ 7. Giờ mà không có bộ tộc Vikings này thì không biết mình sẽ làm gi nữa! Haha.

 

Chị là một người hướng nội. Vậy làm thế nào để quen với các sự kiện quốc tế hay các sự kiện quay phim lớn?

Đúng là tôi thực sự phải nỗ lực rất nhiều để xuất hiện trong những đám đông như thế, không hợp với tôi chút nào. Là một người hướng nội nên trong các trường hợp như vậy tôi phải không ngừng tự nhắc: hãy nhớ cười lên, và ôm mọi người và hỏi họ các câu hỏi. Nếu tôi không làm thế thì đó không phải là do tôi thô lỗ đâu, mà là do tôi thực sự ngại ngùng ấy. Trong một tập thể lớn, tôi không thích trở thành trung tâm của sự chú ý.Tôi sẽ thường ngồi một chỗ và để mọi người nói và tỏa sáng.

Trên sân khấu, tôi lại hoàn toàn khác bởi vì tôi chuyển sang chế độ mà Beyoncé gọi lại "Sasha Fierce", một cái tôi khác. Tôi vẫn là tôi nhưng là một bản nâng cấp khác của tôi. Nhưng sau đó, xuống sân khấu, tôi lại trở về là Erin. Rất nhiều người biểu diễn phải trải qua sự khó khăn khi phải xoay vòng chế độ nội tâm - hướng ngoại, ai cũng có nỗi sợ và niềm tin giới hạn riêng của mình.

Là một người hướng nội nên trong các trường hợp như vậy tôi phải không ngừng tự nhắc: hãy nhớ cười lên, và ôm mọi người và hỏi họ các câu hỏi. Nếu tôi không làm thế thì đó không phải là do tôi thô lỗ đâu, mà là do tôi thực sự ngại ngùng ấy.

 

Vậy niềm tin giới hạn của chị là gì?

Đó là mọi người sẽ không thích tôi. Họ sẽ thích một Erin trên sân khấu, nhưng họ sẽ không thích ở gần một Erin dưới sân khấu.

Vì điều này mà tôi gặp khó khăn trong việc kết bạn mới. Hồi xưa tôi thường chỉ ngồi yên và không cởi mở lắm với mọi người. Nhưng khi lớn tuổi hơn và làm việc với Les Mills lâu hơn, tôi nhận ra tầm quan trọng của những mối quan hệ đó.

Và tôi cố gắng. Bạn biết đấy, chúng ta luôn nói về việc trở nên dũng cảm và bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Trò chuyện với người mới chính là sự dũng cảm và việc tôi bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Việc xuất hiện trên sân khấu với tôi rất dễ dàng. Bạn có thể bất ngờ đưa tôi một bài và nói tôi phải lên sân khấu và dạy trong vòng 5 phút nữa và tôi hoàn toàn có thể làm được. Nhưng nếu bạn bảo tôi phát biểu 10 phút về kĩ năng lãnh đạo và trả lời câu hỏi cá nhân sau khi dạy xong, tôi sẽ bị "đứng hình". Tôi phải dần dần cải thiện và luôn nhắc bản thân rằng những điều người khác nghĩ thế nào về tôi không phải sự thật - nó chỉ là trí tưởng tượng của tôi thôi.

 

Vậy làm thế nào chị có thể khắc phục được những niềm tin giới hạn đó?

Jackie Mills đã tặng tôi cuốn Đắc Nhân Tâm và nó đã giúp tôi rất nhiều. Cuốn sách nói đến một cách đơn giản đó là đặt ra những câu hỏi về bản thân họ. Tôi nhận ra rằng ngay khi làm điều đó - ngay khi bạn thể hiện rằng bạn quan tâm - họ sẽ ngay lập tức cười và phản ứng lại một cách tích cực với tôi. Bản chất của con người đó là mong muốn được người khác quan tâm đến mình. Và khi tôi hiểu được điều đó, tôi nhận ra việc đơn giản đó là hỏi những câu về bản thân họ.

Tôi thực hành điều này trong một thời gian dài rồi. Mới đầu, tôi cố gắng làm vừa lòng mọi người và trở thành một người khác vì tôi nghĩ mình cần phải vậy.Nhưng thực ra, tôi thực sự chỉ cần là chính mình. Điều quan trọng là bạn chấp nhận và cảm thấy thoải mái với điều đó.

erinmaw2

Mục tiêu của chị là gì?

Mục tiêu của tôi thay đổi theo thời gian.

Khi tôi là một học sinh, chuyên ngành kịch nghệ, 100% tôi muốn được trên sân khấu biểu diễn. Tôi gần như sống trên sân khấu luôn: sân khấu nhạc kịch, thi thể dục dụng cụ, aerobics, vân vân. Cuộc sống của tôi gần như là dưới ánh đèn sân khấu vậy. Lẽ đương nhiên, tôi luôn mong muốn điều này.

Nhưng theo thời gian, khi tôi khỏe mạnh hơn và trách nhiệm của tôi thay đổi và thăng cấp trong công ty tôi nhận ra rằng tôi trở thành một hình mẫu, đặc biệt là đối với chị em phụ nữ. Rất nhiều người phụ nữ được truyền cảm hứng từ sức khỏe và sự huấn luyện của tôi, ngưỡng mộ và tôn trọng tôi và coi tôi như một nguồn cảm hứng để tập luyện. Và điều này thực sự đặc biệt với tôi. Vì vậy, mục tiêu của tôi bây giờ là: Tôi thực sự muốn trở thành một hình mẫu lý tưởng và một nguồn cảm hứng - cho cả cánh đàn ông nữa - nhưng đặc biệt là cho những người phụ nữ để họ thấy rằng, "phái yếu" thực ra là những con người mạnh mẽ, khỏe khoắn và kiên cường như "phái mạnh" vậy. Fitness không có giới tính.

Tôi chỉ nghĩ rằng nếu bạn thực sự muốn truyền cảm hứng cho học viên, bạn phải trở thành một người khỏe nhất trong lớp đó.

 

Mẹ của chị chưa bao giờ xem các buổi quay phim của chị đúng không?

Vẫn chưa.

Dượng của tôi, Gordon, mắc bệnh Đa Xơ Cứng (MS) và ông mất thị lực vì nó. Mẹ tôi phải chăm sóc cho ông ấy và không hề muốn rời mắt khỏi ông ấy, điều này thực sự rất là ngọt ngào. Mẹ tôi là một người chu đáo nhất mà tôi từng biết. Mẹ tôi thích chăm sóc người khác, bà ấy rất hết lòng.

Bà ấy đến từ Invercargill, một thị trấn rất nhỏ ở Nam Đảo New Zealnd với khoảng 50,000 cư dân. Khi tôi chuyển đến Auckland, mẹ tôi "hết hồn" với mật độ xe cộ ở đây. Nên tôi không chắc là bà ấy có xoay xở được khi sống ở trong thành phố to như thế này không nữa!

Thật vui nếu một ngày bà xem tôi dạy. Nhưng dù sao thì mẹ tôi từng là một huấn luyện viên aerobics nên bà ấy cũng biết công việc của tôi là như thế nào. Bà ấy từng dạy các lớp tự biên đạo tại Gold's Gym, và tham dự cuộc thi Ba Môn Phối Hợp cho người mới. Bà ấy như một cỗ máy vậy!

 

Thế giới fitness khá là cạnh tranh, làm thế nào để chị quen với môi trường như vậy?

Tôi thích điều này. Tôi thích sống trong một môi trường cạnh tranh bởi tôi dường như lớn lên trong môi trường như vậy. Đó là cách tôi phát triển và đưa bản thân lên những nấc thang cao hơn. Từ khi 4 tuổi, tôi đã đi thi thể dục dụng cụ. Tôi thích văn hóa biểu diễn tại gym và tất cả mọi người đều nỗ lực để nâng cao trình độ của mình. Tôi muốn bản thân không ngừng tiến bộ, và tôi cũng động viên những huấn luyệviên khác luôn luôn phát triển bản thân.

Nếu ai đó có phản hồi về động tác hay bài hát rằng họ không thích chúng, tôi sẽ ghi nhận và sẽ không sử dụng chúng nữa. Nhưng tôi sẽ đau lòng về điều đó bởi bộ môn ấy gắn bó với tôi.

 

Lời khuyên của chỉ dành cho những huấn luyện viên của LES MILLS GRIT?

Tôi chỉ nghĩ rằng nếu bạn thực sự muốn truyền cảm hứng cho học viên, bạn cần phải trở thành một người khỏe nhất và hiểu biết nhất trong lớp đó. Và bạn phải cho họ thấy rằng bạn quan tâm.

Đây là HIIT, và nếu bạn thực sự nghiêm túc về bộ môn này, bạn cần phải hiểu rõ những gì mình đang làm. Bởi vì GRIT là một hình thức tập luyện cần động lực lớn.Bạn phải là một nguồn cảm hứng qua sức khỏe thể chất của mình, nhưng cũng phải qua ngôn từ của mình nữa.

Ok, đó tổng cộng là 3 lời khuyên rồi nhé!

erinmaw3

 

Lời khuyên nào chị muốn nói để các Huấn Luyện Viên không ngừng phát triển bản thân?

Ừm, điều này phụ thuộc vào kết quả họ muốn đạt được là gì.

Riêng cá nhân tôi, tôi chỉ muốn mình ngày càng khỏe hơn và tiến bộ hơn. Không có đường giới hạn nào dành cho fitness, bạn luôn luôn làm được nhiều hơn thế. Điều bạn cần đó chính là nỗ lực và thời gian. Nếu bạn thực sự nghiêm túc và thực sự muốn điều gì đó, vậy hãy làm mọi thứ để đạt được nó. Bạn sẽ phải đầu tư công sức và thời gian, bạn sẽ phải làm việc theo nguyên tắc của chính mình - ngay cả trong những ngày bạn không muốn theo.

 

Nếu không làm công việc hiện tại, chị sẽ làm gì?

Có thể tôi sẽ là một diễn viên chuyên nghiệp. Đó là chuyên ngành tôi theo học ở đại học - diễn xuất. Yeah. Tôi chắc sẽ chuyển đến L.A. và làm việc. Thật đấy!

 

Một lời khuyên dành cho phiên bản 16-tuổi của mình?

Người ta thường nói mọi điều xảy ra đều có lý do và đều đúng thời điểm. Và điều này thực sự đúng. Nhìn lại, có những điều tôi muốn nhưng lại chưa sẵn sàng cho những cơ hội đó tại thời điểm đó. Và bởi vì tôi không có được chúng khi tôi muốn và tôi lại đạt được sau đó, khi tôi đã có nhiều trải nghiệm hơn và trưởng thành hơn, tôi thực hiện được chúng một cách tốt hơn. Vì vậy tôi sẽ nói với bản thân mình rằng hãy cứ kiên nhẫn - đừng bỏ đi những cơ hội không đến khi mình muốn. Hãy cứ chăm chỉ, rèn luyện kĩ năng, duy trì thái độ tích cực và chúng sẽ đến như một lẽ đương nhiên. Và còn nữa, đọc sách nhiều hơn. Haha, khả năng đánh vần của tôi tệ lắm!

 

Chị có kỉ niệm vui nào trong quá trình quay phim không?

Tôi thực sự không có. Haha xin lỗi mọi người nhé, không có chuyện gì hay ho để kể rồi. Ý tôi là cũng có những sự cố thông thường như miếng bông của mic bay ra hay nói lịu, microphone rơi, Ben Main bị bắt gặp khi uống nhầm chai nước của người khác...tôi luôn kiểm tra kĩ đồ đạc của mình để tránh bất cứ sự cố đáng xấu hổ nào xảy ra!

 

Điều gì tạo động lực cho chị khi tập luyện?

Tôi tập những gì khiến tôi vui và hào hứng. Lời khuyên tôi dành cho những ai đang tìm kiếm động lực tập luyện đó chính là hãy tìm những hình thức tập luyện nào khiến bạn thấy thú vị. Tôi không tập cái gì tôi không thích. Tôi không thích bắt đầu với chạy, nhưng tôi biết rằng chạy sẽ giúp ích cho thể lực của tôi [Erin đang rèn luyện cho cuộc thi Half Marathon]. Và đó chính là động lực ban đầu của tôi. Nhưng bây giờ tôi lại thực sự thích chạy. Tôi mất tầm 1 năm để làm quen với nó, nhưng giờ thì tôi lại thích nó.

 

Chị là người phải thường xuyên nhận phản hồi trên các trang mạng xã hội - về giáo án GRIT, về các chị giảng dạy, về ngoại hình của mình...làm thế nào để chị đối diện được với những phản hồi tiêu cực?

Tôi không làm tốt lắm đâu! Tôi ghim sâu trong tim và thực sự nhạy cảm với chúng, nhưng tôi sẽ không trả lời trực tiếp vào những comment ấy. Tôi sẽ nói chuyện với ai đó về điều này như bạn hoặc Sophie [Hall, phụ trách Sản Phẩm với Đối Tác, LMI], người mà tôi tin tưởng - đó là dấu hiệu tôi đang đau lòng. Đó là cách tôi "xả" nỗi buồn, hơn là trả lời ngay câu nào đó mà sau này tôi phải hối hận. Tôi sẽ tìm hiểu kĩ về điều này, và thường thì những người bạn của tôi sẽ giúp tôi hiểu những quan điểm của người khác, và bạn biết đấy, họ viết những comment đó cũng có lý do mà. Điều này sẽ giúp tôi có câu trả lời hợp lý hoặc chấp nhận những phản hồi đó.

Cũng có rất nhiều phản hồi mang tính xây dựng, và tôi sẽ lưu ý chúng và áp dụng vào trong những phiên bản tiếp theo của LES MILLS GRIT. Bạn biết đấy, nếu ai đó có phản hồi về động tác hay bài hát rằng họ không thích chúng, tôi sẽ ghi nhận và sẽ không sử dụng chúng nữa. Nhưng tôi sẽ đau lòng về điều đó bởi bộ môn ấy gắn bó với tôi. Tôi sẽ coi đó là những phản hồi về cá nhân mình nhưng sẽ tự mình có gắng vượt qua cảm giác đó.

Khi bạn đầu tư rất nhiều thời gian và đam mê của mình vào điều gì đó, thì thật khó để không nghĩ rằng những nhận xét đó không dành cho riêng mình, nhưng thực ra, đâu phải ai lúc nào cũng cũng yêu tất cả mọi thứ đâu. Nhưng bạn cũng luôn hi vọng rằng mọi người sẽ yêu thích nó! Bạn không thể nào đầu tư nhiều công sức vào đó và rồi nghĩ, ừm, một số người sẽ lại không thích cho mà xem. Tôi muốn tạo ra một thứ gì đó mà mọi người sẽ yêu thích và háo hức về nó. Và vì vậy, khi tôi nhận những phản hồi không tích cực, tôi chỉ cần hít thở, cố gắng hiểu quan điểm của người khác và kiểu OK, họ viết những điều này có lý do của họ.

 

Erin Maw (New Zealand) là Presenter/Trainer của LES MILLS GRIT,  BODYCOMBAT, BODYJAM, LES MILLS BARRE và LES MILLS TONE, Presenter/Trainer của CXWORK, và Huấn Luyện Viên BODYPUMP. Cô ấy là một nhân viên điều phối Marketing tại Les Mills International ở Auckland và cũng là một Đại Sứ Thương Hiệu Les Mills của LES MILLS GRIT, BODYCOMBAT và BODYJAM. Theo dõi Erin tại @erinmaw